Cách phía trên tầm 10 năm, em đi chăm ông anh họ bị viêm nhiễm gan B tiến trình cuối, nằm lầu 8 cơ sở y tế Chợ Rẫy. Loại phòng ổng nằm ban sơ tầm 7-8 người, sau bị tiêu diệt dần còn có 3 người trong số đó có ông anh bọn họ em. Đội đi chuyên ông anh chúng ta em tương đối hùng hậu, toàn tuổi teen trai tráng trẻ em khỏe, hầu hết là bộ đội, trừ em với hai tay khác. Yêu cầu toàn tuổi teen túc trực để nỗ lực nhau bóp bóng tay 24/24 mang lại ổng thở các bác ạ, bóp loại đó mỏi tay vkl luôn.

Bạn đang xem: Bệnh viện chợ rẫy có ma

Có bàn kia 1 mình đi chăm chồng thấy lũ em bóp bóng cho ông anh cũng kêu bác sỹ đặt ống để bà bóp mang lại chồng. Bà bác sỹ trợn đôi mắt nạt: chị tất cả thấy 1 bè phái thanh niên thế nhau bóp bên kia ko, chị nhắm bản thân chị có bóp dc không? cô vợ im re, chú ý tội lắm. Được đâu một ngày ông ông xã kia tèo luôn. Dịp gần chết người ổng vàng khè, chết phát tín đồ thâm luôn, tín đồ ổng trương lên tới mức bà vợ loay hoay thay mẫu quần mang lại ổng mà lại mãi đếu thể nào đẩy lên được. Mấy bạn nằm phổ biến phòng cũng bè lũ lượt tèo hết. Tất cả ông cơ cũng vợ đi chăm, thông thường vợ tốt dắt ổng đi đái. Đêm đó cô vợ mệt thừa ngủ quên bà mẹ mất, ổng chắc hẳn đếu muốn thức tỉnh vợ bắt buộc tự đi đái.

*

Lúc đó cũng khuya bà mẹ rồi, thân nhân ngủ hết đề xuất chả ai nhằm ý. Em cũng đang nằm đồ dùng vạ hiên chạy thì nghe hét 1 tiếng đề xuất tĩnh ngủ, thì ra tất cả chú như thế nào dậy đi đái gặp mặt ngay ông nội thương vợ kia nằm bị tiêu diệt trong nhà vệ sinh từ lúc nào không biết- chết bởi vì gái là một trong cái bị tiêu diệt tê tái. Kệ mẹ, ai chết cứ chết, em ngủ tiếp, he he. Em khá lạnh nhạt với tử vong của người khác nếu không hẳn người thân hay các bạn bè. Được đâu 2 ngày thì mấy chú quân nhân đi chuyên ông anh họ của em bắt đầu hoang với vì tận mắt chứng kiến chết những quá. Rồi thì ông anh bọn họ em cũng mất, tầm rộng 1h sáng. Gia đình kêu xe chở về nhà, nên chở về gấp lắm, em cũng đếu biết vì nguyên nhân gì mà mọi người vội vã vậy.

Xem thêm:

Vì đề xuất về gấp cần phải cử 1 bạn ở lại trên loại lầu 8 đó để hóng lấy giấy, lúc này các chú bộ đội quân đội nhân dân hero kia len lét chuồn sạch mát vì… sợ hãi :LOL: . Đương nhiên là em bắt buộc là cái thằng sinh sống lại hóng rồi chứ còn ai vô trên đây nữa. Tầm rộng 2h sáng thì làm sách vở xong, em cũng méo thân yêu làm cái giấy gì, bác sỹ trực kêu cam kết chổ như thế nào em ký kết chổ đó xong xuôi xuôi họ cho chính mình mấy tờ nhét vô cái bọc hồ sơ rồi xách hậu môn về.

Buổi về tối giờ này mà đi thang thứ lầu 8 xuống trệt mà lại bệnh viện Chợ Rẫy thì bao phê nghe các bác, 2 con nhỏ bé đi thuộc thang thiết bị với em còn chú ý em rồi nói với nhau “giờ này nhưng mà đi thang máy một mình cũng kinh nhỉ?!”. Chuyện cũng bình thường đếu bao gồm gì đáng bàn nếu như một ngày sau đó em nghĩ về lại, rõ ràng lúc mình cách vô thang đồ vật từ lầu 8 xuống vào thang máy không hề có ai, dịp xuống cũng ko hề tạm dừng đón thêm người, mà lại đkm nó tự nhiên lại có 2 nhỏ dại con gái nhìn mình cười rồi 2 đứa nó nói với nhau câu đó, hoàn thành cả 2 đứa nó cùng cười.

Lúc xuống sảnh 2 đứa nó chạy ùa tự thang sản phẩm công nghệ ra sảnh cực nhanh, bạn thường rất cực nhọc chạy nhanh vậy được. Lạ cái là ngày sau nghĩ lại em bắt đầu thấy nó bất thường, chứ dịp đó coi như là chuyện thông thường luôn. Hai con bé dại đó đều khoảng tầm 15 -16 tuổi, tướng tá xì trum, khá xinh.