Ông rụng rời thủ túc khi thấy một nhỏ rắn hổ mây khổng lồ, thân tương đối vàng, to bằng cột nhà, sẽ nuốt bé chó săn của ông.

Bạn đang xem: Những chuyện kinh dị về loài rắn khổng lồ bí ẩn ở núi cấm


Có một mẩu chuyện mà ngẫu nhiên ai sinh hoạt xã An Hảo (Tịnh Biên, An Giang), độc nhất là fan dân sống quanh chân núi Cấm những biết, hầu như kể, ấy là chuyện nhóm fan ở thị trấn Châu Phú, cạnh Tịnh Biên, kéo mang đến núi Cấm để tìm cây thuốc quý vào mức năm 1980.

Nhóm kiếm tìm cây thuốc tất cả 10 người. Sáng sớm họ lên núi Cấm, nhưng cho trưa đang thấy nhớn nhác chạy xuống núi, phương diện mũi ai nấy xám ngoét, thở hồng hộc. Chúng ta lao thẳng vào trong nhà ông bốn Đậu, rồi chốt cửa bí mật mít, không đủ can đảm ló đầu ra. Dân làng thấy sự lạ, tưởng có chuyện chết người liền kéo đến hỏi han. Hóa ra, đám fan này chạm chán rắn khổng lồ.

Họ nhắc rằng, vào buổi trưa, đứng bóng, nhóm người này dừng chân bên tảng đá nhằm nghỉ ngơi, bỏ đồ ra ăn. Một tín đồ cầm bé dao sắc lẹm bập thật rất mạnh tay vào thân cây mục, black sì ngay bên dưới chân tảng đá. Không ngờ, cú chặt lút dao khiến cho máu trường đoản cú “thân cây” xịt ra ào ào. “Thân cây” rùng rùng chuyển động. Giờ đồng hồ rào rào, rắc rắc vang lên.

 Một vào hai nhỏ rắn hổ mây mập mạp vừa bắt được ở An Giang.

Mọi fan tá hỏa tam tinh, ngã bổ chổng khi tiếng phì phì từ trên trời dội xuống. Đầu nhỏ rắn bành ra bởi cái nia, lưỡi thòng lõng lâu năm cả mét. Loại đầu nó nghỉ ngơi tít tận ngọn cây, đang nhòm xuống đám fan như nhỏ nhái bên dưới đất.

Nhưng kỳ dị thay, con rắn ko xơi tái đám tín đồ này, cơ mà nó phóng đi như bão cuốn. Đám fan này quăng quật hết cây thuốc, đồ gia dụng đạc, gặm cổ chạy xuống núi. Fan thì khẳng định là rắn, fan cãi là rồng, tín đồ cho là thú vật thành tinh… Nhưng fan dân ấp rau xanh Tần (An Hảo) đều biết rõ họ đã chạm chán phải rắn hổ mây khổng lồ.

Đường lên núi Cấm. 

Cứ theo lời tế bào tả của các người này, trừ những cụ thể sợ vượt hoa mắt cường điệu lên, thì con rắn cũng yêu cầu nặng độ lớn nửa tấn gồm dư. Tất cả cư người ở chân núi Cấm đều xác minh như vậy qua câu chuyện này.

Ông tứ Đậu cũng là một thợ săn thiện nghệ ở khu vực Bảy Núi. Giờ đồng hồ thú ít, kiểm lâm lại cai quản sát sao, đề xuất ông đã bỏ nghề. Nhắc đến rắn hổ mây khổng lồ, ông khẳng định đó là loài rắn có thật. Việc nhóm tín đồ ở Châu Phú phương diện cắt không còn giọt tiết chạy vào nhà ông trú ẩn vì chạm mặt rắn kếch xù cũng là tất cả thật. Mặc dù nhiên, trong đời thợ săn dọc ngang núi rừng của ông, ông vẫn chưa tồn tại duyên chạm chán được rắn hổ mây to bởi cây thốt nốt, nặng nửa tấn. Tuy nhiên, việc chạm chán những nhỏ hổ mây nặng kích thước 60-100kg, lâu năm cả chục mét, thì ông đã gặp không không nhiều lần. Những nhỏ rắn to lớn như thế, cũng đủ khiến thợ săn điệu nghệ như ông đề nghị kinh hồn bạt vía.

Biểu tượng rắn khổng lồ có không ít ở đền chùa vùng An Giang.

Rồi ông tứ Đậu lưu giữ lại hồ hết tháng ngày săn bắn trong rừng, mà rất nhiều lần được diện con kiến “ông rắn”, cho dù “ông” chỉ cần hạng nhỏ cháu của rắn khổng lồ.

Lần ấy, năm 1987, ông cùng mấy thợ săn trong ấp xách súng mang lại cánh rừng Vồ Bà. Vùng rừng núi này rậm rạp, cây trồng nhiều hoa trái, đề xuất là chỗ bầy khỉ tuyệt mò đến.

Thời đó, khỉ bán được giá, vì bạn ta ăn nhập cao khỉ. Phục kích trường đoản cú sáng mang lại trưa, khi thiu thiu ngủ, thì giờ khỉ hót gọi bè phái ríu ran. Ông tứ Đậu tỉnh giấc, dụi mắt, giương súng tìm con đầu bầy để hạ tiếp giáp nó. Tay nghề của thợ săn là phải bắn con đầu đàn, vì con đầu bọn là chỉ huy của cả bọn. Khi hạ thủ bé đầu đàn, cả lũ nháo nhác, đang có thời cơ nạp đạn hạ thêm vài bé nữa.

Đúng cơ hội đó, ông nghe nhỏ chó săn của bản thân kêu ăng ẳng. Ông ngóc đầu ngoài phiến đá, thì rụng rời thủ công khi thấy một bé rắn hổ mây khổng lồ, thân tương đối vàng, to bằng cột nhà, kích cỡ 3 tấc sẽ dựng đứng thân lên không trung chừng 3m với ngửa cổ nuốt nhỏ chó săn của ông. địa điểm nó nuốt con chó bí quyết nơi ông và đám thợ săn ngủ trưa khoảng 30m.

Sau này, khi yên tâm lại, nhóm thợ săn của ông tính toán, thì bé rắn kia nặng khoảng tầm 100kg. Đến lúc này ông new hiểu bởi sao bạn săn của ông thường đề cập rằng, các lần dắt chó săn bắn vào quanh vùng rừng Vồ Bà đa số bị mất chó mà lại không rõ lý do vì sao.

Con nưa to đùng (họ trăn) nặng trĩu 100kg bắt được ở núi Cấm gần 10 năm trước. 

Lúc kia sợ lắm, cơ mà ông tứ Đậu với mấy thợ săn cũng giương súng về phía con rắn, ngắm thẳng đầu nó cùng tính bóp cò. Mặc dù nhiên, ông tư Đậu lại chột dạ, sợ phun nó ko chết, nó quay lại báo thù, thì chỉ có nước làm cho mồi mang lại rắn. Nghĩ thế, ông tư Đậu thuộc nhóm thợ săn rút súng, ở im cầu nguyện.

Xem thêm: Cách Xem Ảnh Trên Dòng Thời Gian Facebook Bạn Bè, 3 Cách Ẩn Hình Ảnh Của Bạn Trên Facebook Nhanh

Bỗng nhiên, như lốc ở đâu dội về, khiến cho cả cánh rừng ào ào. Đàn khỉ sớn sác kêu la, khiêu vũ te tua bên trên ngọn cây. Ông tứ Đậu nhìn lên, thấy bé rắn phóng như tên bắn, lướt từ ngọn cây này lịch sự ngọn cây kia, như thể nó đi mây về gió. Cùng với trọng lượng khoảng tầm 100kg, dài ra hơn chục mét, mà lại lao trên ngọn cây với tốc độ lớn như thế, thì cả cánh rừng ào ào như tất cả bão cũng phải. Cơ hội nhìn con rắn lướt đi bên trên ngọn cây, ông mới hiểu bởi vì sao người lớn tuổi gọi chủng loại rắn đẩy đà này là hổ mây.

Sau lần ấy, cũng có vài lần ông gặp gỡ hổ mây, nhưng mà chỉ chạm chán những nhỏ nặng chừng 40-60kg. Ông tư Đậu xác minh rằng, chủng loại hổ mây không chỉ hiền khô mà còn nhút nhát. Chúng thường trốn né con người và hễ thấy sự lộ diện của con tín đồ là chúng lẩn mất.

Thợ săn Nguyễn Văn Hòa, sinh sống ấp Thiên Tuế (An Hảo, Tịnh Biên), cũng chính là người có rất nhiều lần gần kề mặt rắn vĩ đại hổ mây. Ông Hòa thường đi săn thuộc ông tứ Đậu, tuy vậy cũng tham gia thuộc nhóm khác. Vụ chạm chán rắn thuộc ông tứ Đậu ở vùng đồi núi Vồ Bà được ông Hòa xác nhận. Mặc dù nhiên, theo ông Hòa, nhỏ rắn hổ mây đó không phải con lớn nhất cơ mà ông từng gặp.

Ở Thất Sơn, chuyện về rắn hổ mây lớn lao được kể hết sức nhiều.

Trong đời thợ săn của mình, ông Hòa tất cả không dưới chục lần chạm mặt hổ mây. Ông cũng được cho là thợ săn gan dạ nhất của vùng Bảy Núi, vì chưng ông dám giương súng bắn rắn hổ mây để cứu vãn chó săn. Thậm chí, ông còn xua đuổi theo nó với ý muốn muốn tiêu diệt nó, kéo về bởi vì dân làng chiêm ngưỡng và ngắm nhìn loài rắn tưởng chỉ có trong huyền thoại này. Tiếc rằng, mấy vạc đạn của ông không hạ được con rắn khổng lồ.

Thời điểm trong những năm 80 của cầm kỷ trước, ông Hòa cũng là người lấy nghề săn phun kiếm sống. Bắn chết khỉ, ông dùng dao mổ mang mật cùng thận bán, lọc xương nhét đầy cha lô đem đến nấu cao. Giết khỉ thì vứt lại rừng.

Điểm săn của ông là ở quanh vùng Cây Quế. Sở dĩ vùng đồi núi này có tên như vậy, vì bao gồm một cây quế khổng lồ, lúc nào thì cũng tỏa mùi hương thơm. Tương truyền, xưa kia, cọp cùng rắn hổ mây ưa thích mùi quế, đề nghị thường quần tụ về đây. Cọp cùng hổ mây là 2 kẻ có sức mạnh ngang sản phẩm nhau, buộc phải chúng không hành động bao giờ, mà lại sống hòa thuận.

Không chỉ ông Hòa, nhưng đám thợ săn rất nhiều nhiều lần bị mất chó săn khi ngang qua quanh vùng này. Lần đó, khi ông vừa để chân đến quanh vùng Cây Quế, thì nhỏ chó chạy trước dọn con đường kêu ăng ẳng. Nghĩ bao gồm chuyện chẳng lành, ông tức tốc chạy vọt lên trước. Ông vô cùng găng khi thấy nhỏ rắn hổ mây khổng lồ, thân tương đối mốc vàng, gắp ngang bạn con chó săn của ông.

Nó đớp bé chó, tuy thế lại ngỏng đầu lên quan tiếp giáp tứ phía. Ông Hòa không suy xét gì nhiều, giương súng ngắm thẳng cổ con rắn nhả đạn liên tiếp. Con rắn trúng đạn quăng chó xuống đất rồi vứt chạy. Ông xách súng tiếp tục đuổi theo nhả đạn. Nhỏ rắn chạy trốn khiến cho cả cánh rừng ào ào như bao gồm bão. Một lát sau, tiếng cây trồng lao xao xa dần, rồi mất hút.

Ông Hòa lần theo, nhưng lại không thấy vết tích nó đâu cả. Chú chó bị con rắn cắn mạnh, choáng váng, yêu cầu nằm lờ đờ, ậm ừ một lúc mới tỉnh dậy. May mà nhỏ rắn ko phun nọc độc, nếu không có giời cứu mạng chú chó săn của ông.

Cặp rắn hổ mây (hổ chúa) không hề nhỏ mới bắt được làm việc chân núi Cấm.

Con chó săn tinh ranh đó thoát khỏi miệng tử thần không lâu, chừng mon sau, thì nó bặt tăm khi cùng công ty đi săn ở khoanh vùng Vồ Bà. Ông Hòa tin rằng, trong vùng Bảy Núi, chỉ bao gồm 2 loài có thể xơi tái được chó săn, chính là rắn hổ mây cùng nưa khổng lồ.

Còn nhiều thợ săn nghỉ ngơi vùng Bảy Núi xác định đã chạm chán hổ mây cùng nưa khổng lồ. Nhị loài này là giống bò sát lớn nhất vùng Thất Sơn, nặng vài trăm ký, tới mức nửa tấn.

Tuy nhiên, những thợ săn gần như khẳng định, loài hổ mây khổng lồ bên cạnh đó mất hút tự hơn 20 năm trước. Hai mươi năm nay, nhiều người vẫn gặp mặt hổ mây, cơ mà chỉ gặp những bé hổ mây kích cỡ 40-50kg. Riêng chủng loại nưa khổng lồ, nặng nề trên 100kg, thì thi thoảng tín đồ dân vào vùng vẫn bắt được. Bạn ta chỉ bắt được nó, khi nó đã nuốt loài vật lớn, ko chạy tháo dỡ thân được.

Ở Thất Sơn, người gặp mặt rắn hổ mây to đùng nhiều nhất, thậm chí còn từng có không ít trận tấn công “kinh thiên đụng địa” cùng với rắn, đó là đạo sĩ ba Lưới. Chuyện đạo sĩ ba Lưới hành động với rắn hổ mây khổng lồ, không chỉ là là huyền thoại, mà nó được ghi trong các tài liệu về du lịch, về văn hóa truyền thống của vùng Thất Sơn. Khách phượt muốn mày mò những mẩu truyện kỳ bí, muốn tìm hiểu về rắn hổ mây khổng lồ, phần đông leo lên núi Cấm, search vào rừng già, gặp mặt lão đạo sĩ trăm tuổi và yêu cầu ông nhắc chuyện pk với rắn hổ mây như cơm trắng bữa.