Cô-độc. Cô-đơn. Độc-thân. Đơn-thân. Bản thân những các từ này chỉ 1-1 thuần mang nghĩa “một mình, một cá nhân, duy nhất” cơ mà trong fonts nền văn hóa vn “con đàn, con cháu đống” “có chị, bao gồm em” thì “một mình, duy nhất” được coi là một sự thất bại...

Bạn đang xem: Khi cô độc là sự lựa chọn


“Chúng ta đang sinh sống và làm việc trong một xã hội vị trí lòng từ bỏ trọng thường được coi như một minh chứng của hạnh phúc, nhưng họ lại ko muốn gần gụi với con bạn đáng thương mến và gồm sức sexy nóng bỏng đó.”

Trước khi đọc bài bác này, họ hãy demo xem sự không giống nhau giữa đơn-thân (alone) cùng cô-đơn(lonely). Đơn-thân là trạng thái, thường là vì lựa chọn. Cô-đơn là tính từ, biểu đạt hệ quả. Các bạn hoàn toàn rất có thể cảm thấy cô-đơn khi trọng điểm gia đình, khi nằm ngay cạnh người bạn yêu. Khi sự không tương đồng trong giao tiếp nảy sinh, khi mọi bạn quanh bạn hoặc thậm chí phiên bản thân bạn thiếu hiểu biết hoặc tiếp nhận những cân nhắc trong lòng bạn, các bạn cô đơn.

*

Cô-độc. Cô-đơn. Độc-thân. Đơn-thân. Phiên bản thân những nhiều từ này chỉ đối chọi thuần có nghĩa “một mình, một cá nhân, duy nhất” nhưng lại trong fonts nền văn hóa vn “con đàn, cháu đống” “có chị, có em” thì “một mình, duy nhất” được coi là một sự thua kém trong buôn bản hội, vày vậy từ bé nhỏ chúng ta đã học cách mặc định rằng “cô-độc”, “cô-đơn” là những cảm xúc buồn vì chưng không hòa nhập được cùng với môi trường, là cái nên tránh. Còn những người dân độc-thân, đơn-thân là những người thất bại. Mặc dù đây sẽ chỉ với là một suy nghĩ cũ-cực-cũ sau 10 phút tới.

Khi phần trăm thời cơ để tìm được một người bạn đời thấp một cách “ảm đạm” và tuyệt kỹ cho một tình cảm bền lâu nhiều phần đến từ sự nhượng bộ, liệu có lạ chăng ví như số người ra quyết định sống đơn- thân ngày càng nhiều? chắt lọc sự cô-đơn một cách chủ động không những trong phạm vi tình yêu bên cạnh đó cả với những mối quan hệ con bạn – con bạn khác nữa. Emerson, công ty vô địch hùng biện về tình các bạn trong văn học Anh đang sống phần lớn cuộc sống của bản thân cô-đơn, và nó đã hỗ trợ ông viết ra đầy đủ tác phẩm sống thuộc thời gian. Nhưng đầy đủ sự gạn lọc kiểu như vậy dường như vẫn là 1 trong thứ xa xỉ phẩm trong nền văn hóa truyền thống của họ – thứ thành phầm được tấn công đổi cùng với phần đều của sự việc e sợ với sự khinh thường bỉ, nhất là sinh sống thời đại tính kết nối, côn trùng quan hệ đang rất được tôn sùng hơn lúc nào hết như hiện tại nay. Xác minh nổi giờ của Hemingway rằng sự cô-đơn là điều quan trọng cho công việc sáng tạo chắc hẳn rằng là chuẩn xác bởi vì chính bản thân câu nói đã thể hiện tính triệt để với sự kinh sợ trong đó.

Một người các bạn của tôi cách đây không lâu có kể mang lại tôi một “giai thoại” như sau: một buổi tối trong chuyến du ngoạn Mexico 1 mình của cô, cô bao gồm ghé vào một trong những quán nạp năng lượng địa phương. Ngay lúc hiểu ra rằng cô sẽ bữa tối một mình, tín đồ bồi bàn của quán nạp năng lượng đã gửi cô tới một nơi ngồi tắt hơi ở bên trong, luôn nhớ thể hiện sự lo âu có pha lẫn yêu đương hại, để không làm tác động đến form cảnh ảo huyền của các đôi bạn đang sử dụng bữa. (Một điều đáng nhắc đến khác sống đây, đó là đa số kiểu “tai nạn” này không chỉ cho thấy sự tẩy chay với chuyện độc-thân cũng tương tự với sự thảm bại của bọn họ trong bài toán tôn trọng thẩm mỹ sống độc-thân.

*

Photograph by Maria Popova

Cô-đơn, là lắp thêm mà bản thân chúng ta tự “bầu cử”, tiếp đến được trả lời bằng số đông “bản án phán xét” và sau cuối trở thành nô lệ của sự kỳ thị. Mà lại nó cũng là 1 trong thứ “dung lượng” rất cần thiết cho một cuộc sống trọn vẹn.

Nghịch lý kia được tác giả người Anh Sara Maitland khám phá trong cuốn How lớn Be Alone (Làm ráng nào nhằm sống cô-đơn) – đây cũng là phần tiên tiến nhất trong chiến dịch The School of Life, một chiến dịch nhằm cải cách những cuốn sách self-help (sách giúp cải thiện năng lực của phiên bản thân) truyền thống lâu đời bằng một seri sách thông minh, với rất nhiều lời khuyên hữu dụng về những phương diện khác của cuộc sống đời thường hiện đại như làm vắt nào để vừa lòng với công việc, làm rứa nào để có một mối quan hệ tốt hơn với tình dục, làm cố kỉnh nào để không băn khoăn lo lắng về chi phí hoặc thậm chí chỉ để sống cơ mà không phân phát điên.

Mặc dù bây giờ Maitland sinh sống ở trong những vùng thưa người dân nhất châu Âu ngơi nghỉ Scotland, vị trí mà mong mỏi đến nhà hàng ăn uống gần tốt nhất mời bạn đi 32km và sóng điện thoại thông minh thậm chí không phủ đến, nhưng bạn dạng thân bà chưa lúc nào là người cô-độc. Bà ra đời và khủng lên vào một đại gia đình với 5 anh chị em khác. Tuy nhiên chỉ cho đến lúc bà bị sững sờ do khái niệm của sự việc tĩnh yên – trên đây đồng thời cũng là chủ đề cuốn sách trước, bà đã bằng một bí quyết gián tiếp chạm đến sự cô-đơn. Bà vẫn viết:

“Tôi cảm xúc bị thu hút bởi vì sự tĩnh lặng; vì những thứ xảy ra so với tinh thần con người, với bản chất và tính bí quyết khi đa số cuộc hội thoại sẽ ngừng, khi bạn nhấn nút OFF, khi ta hòa tâm hồn vào khoảng chừng trống lớn lao đó. Tôi thích nhìn sự yên bình như một hiện nay tượng văn hóa truyền thống bị mất đi, như 1 thứ chứa đựng vẻ đẹp cùng như một trang bị “không gian” đã được dùng đi cần sử dụng lại rất không hề ít lần vì chưng vô số những cá thể khác nhau, do những lí do không giống nhau và thu nhận thấy những công dụng cũng khôn xiết khác nhau. Tôi ban đầu dùng cuộc sống của bản thân như một phòng thí nghiệm nhằm thử nghiệm các phát minh và xem nó gửi tôi mang lại đâu. Cùng thực sự ko kể sức tưởng tượng của chủ yếu mình, tôi phát chỉ ra rằng tôi YÊU sự tĩnh lặng. “Ảnh” khôn cùng hợp tôi. Tôi trở phải tham lam với thèm ý muốn nó hơn. Trong chuyến đi săn sự tĩnh lặng, tôi tìm kiếm thấy một thung lũng nọ, và xây một căn nhà nghỉ ngơi đó, trên kho bãi đổ nát của một căn hộ tranh nơi đã từng là nhà của một giám mục già.”

*

Illustration by Alessandro Sanna from ‘The River.’

Tuy nhiên, việc mếm mộ sự cô-đơn của Maitland có nào đấy hơi khác với vấn đề thích sự tĩnh lặng. Mối nhiệt tình của bà đến việc cô-đơn nảy nở từ những việc công chúng định nghĩa sự cô-đơn như là một trong những “vấn đề xóm hội và tâm lý nghiêm trọng,”; xuất phát điểm từ một khát khao của bà “được làm cho dịu giảm những nỗi run sợ của con tín đồ và giúp họ công ty động tận thưởng khoảng thời gian cô-đơn”. Cùng bà đã có tác dụng điều đó, bà giới thiệu những thắc mắc cho vấn đề hóc búa này:

“Sự cô-đơn trong xóm hội lúc này của chúng ta nêu lên một câu hỏi rất quan trọng về bản sắc với hạnh phúc.<…>

Làm nạm nào chúng ta lại tiến mang lại một quả đât phát triển kha khá thịnh vượng này, địa điểm mà tối thiểu ở “lát cắt” văn hóa truyền thống này sự trường đoản cú chủ, tự do thoải mái cá nhân, sự vừa lòng và nhân quyền là gần như giá trị bao gồm của làng mạc hội, cùng trên tất cả đó là công ty nghĩa cá nhân đạt tới giá chỉ trị tối đa của nó trong lịch sử dân tộc loài người, nhưng mà cùng thời gian đó, những cá thể tự chủ, từ bỏ do, thỏa mãn nhu cầu này lại sợ hãi phải đương đầu với chính mình?

<…>

Chúng ta đang sống và làm việc trong một buôn bản hội nơi lòng từ trọng thường được đánh giá như một dẫn chứng của hạnh phúc, nhưng họ lại ko muốn gần gũi với con tín đồ đáng mếm mộ và gồm sức gợi cảm đó.

Chúng ta cảm thấy gần như tiêu chuẩn chỉnh về đạo đức cùng xã hội như một sự ức chế nhốt tự bởi vì cá nhân, nhưng họ lại sợ rúm ró giả dụ thấy ai đó tách mình thoát khỏi đám đông và bao hàm thói quen bọn họ cho là “kỳ dị”.

Chúng ta tin rằng mọi người có một “tiếng nói cá nhân”, và điều đó không nghi ngờ gì, là một vẻ ngoài của sự sáng tạo, nhưng bọn họ lại tất cả những nghi ngại u về tối nếu ai đó chọn sự cô-độc là một trong những bước (khá hiển nhiên) của quá trình sáng tạo.

Xem thêm: Những Câu Nói Hay Về Đàn Ông Cực Hay, Đáng Để Suy Ngẫm!, 5 Status Hay Nhất 2019 Là Đàn Ông Nên Đọc Một Lần

Chúng ta nghĩ bọn họ đặc biệt, khác biệt và xứng danh được hạnh phúc, nhưng chúng ta lại run sợ việc ở 1 mình.

<…>

Chúng ta đáng lẽ phải đi kiếm sự thỏa mãn nhu cầu của riêng biệt mình, hành động theo cảm tính của riêng biệt mình, tìm được con fan thật của bản thân mình và niềm hạnh phúc của riêng bạn dạng thân mình – nhưng bí hiểm thay, bọn họ lại không tự bản thân làm số đông điều đó.

Ngày nay, hơn bao giờ hết, dòng giá phải trả bao hàm những phán xét đến đạo đức với cả số đông suy yếu trong lô-gic.”

*

Illustration by Maurice Sendak from ‘Open House for Butterflies’ by Ruth Krauss.

Một điều đáng kinh ngạc và rất quan trọng về sự cô-đơn đó là nó không đều không khiến cho chúng ta tách bóc mình khỏi xã hội mà thực tế tăng kỹ năng kết nối của chúng ta. Bằng cách gần gũi, thân thương với chủ yếu cái thế giới khép kín đáo của bọn họ – dòng thế giới bên cạnh đó đáng sợ cùng thường rất không quen mà tới mức triết gia Martha Nussbaum cũng lôi kéo hãy quá qua các nỗi lo ngại để mày mò nó, bọn họ sẽ trường đoản cú giải thoát bản thân và tìm tới sự gần cận với những cá thể khác. Maitland còn viết:

“Không tất cả gì tàn phá những quan hệ nhanh hơn khi con tín đồ ta “vô tâm, vô nghĩ” không giới hạn. Những người dân như vậy rất cạnh tranh để đổi thay là những cá nhân toàn vẹn khi bọn họ thậm chí không hề có chút gì là của mình, là chủ yếu mình. Điều này gợi nhắc rằng ngay cả những bạn hiểu rằng các mối quan hệ nam nữ trong cuộc sống (bất kỳ quan hệ tình dục gì) khiến họ cảm thấy tốt hơn, viên mãn rộng cũng đều phải một khoảng không gian riêng rẽ cho thiết yếu họ, hoặc ít nhất một vài dịp để có thể tận dụng nó. Nếu bạn thực sự hiểu bản thân mình và hiểu đúng bản chất bạn liên kết với những người khác là chính vì bạn thực sự mong vậy thay vày bị yếu tố không giống khống chế, hoặc chỉ vì sự tuyệt vọng hay sự tham lam, hoặc vì các bạn sợ rằng sự sống thọ của bạn phải được thừa nhận bởi những người dân khác, thì chúng ta thực sự là một trong những người TỰ DO. Sự cô-đơn trong thực tế sẽ nuôi dưỡng các mối quan tiền hệ, dễ dàng và đơn giản vì rất nhiều mối quan tiền hệ này được dựa trên sự TỰ DO. “

Tuy nhiên giá bán trị của sự việc đơn-thân đang bị trôi tuột theo mặt đường xoắn ốc của những định loài kiến xã hội trong lịch sử nhân loại. Maitland giới thiệu dẫn chứng về sự việc tăng trưởng số lượng bầy ông không kết duyên (male spinsters) ở Mỹ từ 6% năm 1980 lên đến nay là 16%, cùng bà cũng lần theo vết tích của hiện tượng xã hội “méo mó” này:

“Thời Trung Cổ, từ “bà cô” (spinster) là 1 trong từ được dành để khen đều người, thường xuyên là đến phái nữ, có công dụng tự thân tự do (spin), hòa bình về tài thiết yếu – điều vô cùng cực nhọc và hiếm đối với thiếu nữ thời đó. Bạn dạng thân trường đoản cú này được dùng với tất cả thiếu nữ khi bọn họ bước vào một cuộc hôn nhân gia đình như một bí quyết nói họ vẫn tiến tới quan hệ này một bí quyết tự do, tự phiên bản thân ra quyết định thay bởi vụ lợi. Còn trong làng mạc hội ngày nay, “bà cô” mang ý nghĩa xúc phạm, bởi họ thấy sợ nỗ lực cho họ. Đàn ông có lẽ cũng ko là ngoại lệ lúc xã hội nghĩ chúng ta là những người dân “hâm hấp” hoặc “có vấn đề thần kinh”. “

Cách nghĩ “hiện đại” vô tình tấn công đồng sự đơn-thân chủ động như một chứng bệnh dịch 3 căn: sad (buồn), mad (bực) và bad (bại) này thực chất được hiện ra từ lối quan tâm đến giáo điều luẩn quẩn, thứ lưu ý đến mà những người dân vốn từ nguyện chọn bản thân bọn họ là bạn thân, lựa chọn sự riêng tứ là nhân phẩm căn bản, không tài làm sao chen chân vào nổi. Để đề đạt sự thịnh hành của lòng thương sợ hãi không đúng chỗ, Maitland đã hoàn thành sự bất khả phòng trong việc bác bỏ phần lớn giả định sai lầm của làng hội:

“Nếu chúng ta nói “Thực ra, tôi cảm giác hạnh phúc,” thì có fan sẽ luôn cố chứng tỏ ngược lại. Vừa mới đây có một người cứ nỗ lực an ủi tôi vượt qua đau khổ, nhưng khi tôi bảo vệ với người đó là tôi thực sự hạnh phúc thì bọn họ đáp “Chắc cô tự suy nghĩ vậy thôi”. Xin thưa hạnh phúc là 1 trong những thứ cảm giác. Tôi không tự nghĩ ra, nhưng mà tôi cảm thấy. Tất nhiên là tôi rất có thể đang sống mơ mộng, và một dịp nào đó toàn cục tòa dinh thự của nụ cười và sự chuộng này sẽ đổ sụp xung quanh tai tôi, tuy vậy tại thời đặc điểm đó hoặc là tôi sẽ nói dối hoặc tôi đang nói sự thật. Hạnh phúc của tôi quan yếu nào, theo đúng như thực chất tự nhiên của hạnh phúc, là thứ cảm hứng mà tôi hoàn toàn có thể “nghĩ ra” còn nếu như không thực sự cảm thấy. “

Maitland đến rằng nguyên do chính của rất nhiều thái độ bác bỏ bỏ nói trên là sự việc sợ-hãi, sợ bạn khác không giống mình, sợ fan khác chỉ dẫn sự chọn lựa mà bản thân không phân tích và lý giải nổi. Nỗi sợ này khiến cho tất cả những người ta áp để nó ngược lại lên trên người khác, thường bằng sự khó chịu (gần như “Sợ cá chém thớt”) – một biểu lộ của sad, mad với bad, một vết hiệu của việc thiếu tự tin từ phía bên trong khi đương đầu với rất nhiều thứ xa lạ thuộc.

*

Illustration by Marianne Dubuc from ‘The Lion & the Bird.’

“Nếu bạn tiếp tục bảo ai kia rằng họ đang sinh sống và làm việc một cuộc sống bất hạnh, thiếu hụt thốn, điên rồ cùng ích kỷ thì cho tới một chừng mực nào đó, một mau chóng nào kia khi thức dậy, họ đang tự hỏi ko hiểu đây là sự cô-đơn (lonely) hay chỉ nên họ đang tại một mình?”

(Sự biệt lập chủ yếu đuối giữa xúc cảm cô-đơn thụ động (loneliness) cùng cô-đơn dữ thế chủ động (aloneness), trên thực tế, sẽ là sự ảnh hưởng không chỉ đến tâm lý mà còn trên khung người con người. Trong những khi sự chọn lọc đơn-thân là cần thiết cho quá trình sáng tạo nên và thậm chí là còn là chìa khóa để vươn lên là thiên tài, thì xúc cảm cô-đơn tiêu cực được những nhà khoa học cho rằng sẽ tạo ra những tác động “chết người” liên quan đến những bệnh tim mạch đến căn bệnh mất trí).

Có một nghịch lý Maitland đã chỉ ra rằng đó là không ít các biểu tượng văn hóa xuất chúng trên quả đât đã chọn lọc sự cô-đơn trong cả lối sống vẫn đời sống ý thức của họ, từ rất nhiều nhà thám hiểm vĩ đại cho tới những khả năng nổi tiếng. Bà đưa ra trích dẫn về diễn viên phim câm nổi tiếng Greta Garbo, một người lừng danh vì sự cô-độc của mình:

“Garbo đã đem đến cho quả đât sự tinh tế và sắc sảo trong thẩm mỹ biểu diễn phim câm và những tác động của nó lên khán giả không thể nào phóng đại hơn…Sau khi nghỉ hưu, bà bắt đầu sống một cuộc sống đời thường đơn giản với nhàn rỗi, thỉnh thoảng chỉ “trôi” theo cuộc sống. Nhưng lại bà luôn có hầu như người đồng bọn thiết, những người bà nói chuyện và đi du ngoạn cùng. Bà ko kết hôn nhưng lại đã có những mối quan hệ yêu đương trang nghiêm với cả lũ ông và phụ nữ. Bà sưu tầm các tác phẩm nghệ thuật. Bà đi bộ, thời gian thì một mình, cơ hội thì với những người khác, đặc biệt là ở New York. Bà rất biết cách trốn những paparazzi. Bà chọn lựa nghỉ hưu, và không đồng ý tất cả các cơ hội làm phim tiếp nối nên hoàn toàn có thể đoán bà hết sức tự tin với sự lựa lựa chọn đó của mình.

Thực tế đã minh chứng rằng rất rất nhiều người béo tròn vì những lý do khác biệt trong lịch sử hào hùng con bạn và từ không ít nền văn hóa truyền thống khác nhau, đã chắt lọc sự cô-độc theo cách mà Garbo đã chọn, và sau thời điểm trải nghiệm phong cách sống kia một thời hạn họ vẫn thường xuyên chọn nó, trong cả khi họ hoàn toàn có thể chọn cho mình thời cơ sống một cuộc sống thường ngày bận rộn, “xã hội hóa” hơn. “

Vậy phần đa thái độ của làng hội ngày nay so với sự gạn lọc cô-đơn từ đâu cơ mà có? Maitland nhận định rằng những bạn lựa lựa chọn cô-đơn như thể “việc đồng ý sự khác biệt” bị buôn bản hội chối bỏ một cách không mong muốn là hệ quả của “sự rối loạn văn hóa truyền thống rất sâu sắc”:

“Trong tối thiểu hai thiên niên kỷ qua, chúng ta đã cố gắng sống với hai quy mô rất xích míc và đối nghịch nhau của chuyện một cuộc sống đời thường tốt là gì hay nên như vậy nào. Xét về mặt văn hóa, họ thường có xu thế đổ lỗi cho các tai họa, nhất là những trở ngại trong buôn bản hội, hoặc là lựa chọn sống với học tập thuyết công nghệ của Darwin, hoặc sinh sống trong vỏ bọc nghèo khó của giáo lý hay còn được gọi là “truyền thống”. Hiển nhiên đấy là lí do vì sao thân vô vàn vô khối thứ, bọn họ lại lựa chọn có sự việc với nam nữ (của tín đồ khác với của bao gồm chúng ta); bởi sao phụ nữ vẫn không được bình đẳng; vì chưng sao họ chọn cam đoan thống trị toàn cầu này và phá hủy môi trường thọ thái; và vì sao chúng không trọn vẹn hạnh phúc như chúng ta xứng xứng đáng được. Tôi, là 1 trong những cá nhân, không tin vào điều đó – tuy vậy tôi tin rằng bọn họ đang đau đớn vật vã với việc giữ gìn những chuẩn chỉnh mực giá trị của thuyết giáo truyền thống lịch sử và của tất cả nền thanh lịch cổ không thể phù hợp. “

Bà theo dấu cách tiến hóa của “sự rối loạn” đó bằng cách tìm phát âm về lý tưởng cuộc sống xã hội công bọn chúng thời Đế chế La Mã. Ngay cả từ “civilization” (văn minh) cũng hàm chứa hầu hết giá trị này, nó xuất phát từ từ cội “civis” – theo tiếng Latin “citizen”(công dân). Tuy nhiên, bạn La Mã vẫn khét tiếng với những tham vọng tột đỉnh của họ so với quyền lực, danh dự cùng vinh quang – hồ hết lý tưởng làng hội rất đặc trưng để gắn kết chính trị của làng mạc hội khi tuyên chiến đối đầu với những quân địch man rợ. Maitland cũng viết:

“Trong phần nhiều trường hòa hợp này, sự gạn lọc cô-độc lại là 1 mối đe dọa, khi fan ta không có một đức tin tôn giáo để đem lại chân thành và ý nghĩa chung cho việc lựa chọn của mình thì cô-độc là 1 thách thức đối với sự an toàn của các người tuyệt vọng đang cầm bám vào trong 1 chiếc bè chìm. Những người tự bóc tách mình và đi “solo” thì như mối nguy hại trong cuộc chạy trốn ngoài sự ràng buộc.”

*

Maitland “tua” nhanh đến vắt hệ của họ – thành phầm văn hóa của thiên niên kỷ.

“Không gồm gì là quá bất ngờ khi chúng ta e sợ những người dân dám ham mong mỏi và mong ước sự cô-đơn. Không có gì là quá bất ngờ khi họ muốn định nghĩa cô-đơn là “sad, mad và bad”. Dù có ý thức giỏi chỉ vô thức, những người trong họ đang ước muốn làm điều nào đó đi ngược với làng hội, thực ra đang làm rõ hơn, thậm chí còn làm rộng hơn số đông vết nứt.

Nhưng thực sự là mô hình hiện tại không có hiệu quả. Bất chấp việc chúng ta chăm chút cẩn trọng cho chiếc tôi cá thể bao nhiêu; bỏ mặc sự nỗ lực trong một nạm kỷ vừa qua nhằm mục đích mong muốn “nâng cao lòng trường đoản cú trọng” với tinh thần nó cũng sẽ đồng thời nâng cấp tính cá thể và đào tạo ra những công dân tốt; bỏ mặc những nỗ lực cố gắng không dứt để củng cố những mối quan hệ nam nữ và bớt dần sự ức chế; bất chấp những cố gắng nỗ lực để sinh ra số đông thành phần trường đoản cú lập với sáng tao hơn để biến đổi “cầu thủ nhóm tuyển”; bỏ mặc những lời hứa về quyền trường đoản cú do cá nhân được “bón” cho chúng ta bởi công ty nghĩa tân tự do thoải mái và sự sùng bái chủ nghĩa và quyền cá nhân – bỏ mặc tất cả mọi thứ đó, giếng sắp cạn dần. Bọn họ đang sống trong một buôn bản hội với vết ấn của không ít trẻ em không hạnh phúc, những thanh niên xa lạ, những người lớn không suy nghĩ chính trị, chủ nghĩa tiêu thụ hàng hóa lố bịch, sự bất bình đẳng leo thang, đều rung hễ đáng sợ một cách thâm thúy trong toàn khối hệ thống kinh tế, tỷ lệ bệnh trung tâm thần tăng vọt và một hành tinh bị hủy hoại đến mức bạn có thể sẽ phá hủy cục bộ hệ thống.

Tất nhiên thế giới của họ cũng có không ít vẻ đẹp, tình yêu của việc hy sinh và đam mê, sự mềm mại, sự phồn thịnh, lòng anh dũng và niềm vui. Nhưng hồ hết điều đó bên cạnh đó có thể xẩy ra mà không yêu cầu tính đến quy mô hay phương thức tư duy triết học xa xôi nào. Thực tế đó vẫn đang diễn ra. Bởi một thực tiễn khác cũng đang ra mắt đó là họ luôn trang bị lộn với những sự việc này và ước ao nó sẽ lặp lại. “

Và trong số những trận thứ lộn đó, ta cố bấu víu để thoát ra khỏi sự cô-đơn, một đồ vật trạng thái chúng ta thậm chí không đích thực hiểu và thế nên không thể thừa kế những thành quả của nó. Hai phương án phòng vệ phổ đại dương nhất chống lại sự cô-đơn theo Maitland trước tiên là mô hình sợ-cá-chém-thớt tức là bọn họ phê phán gần như người có công dụng tìm thấy thú vui trong sự cô-đơn với lên án họ, gắn đến họ cái kết luận “sad-mad-bad”; sản phẩm hai là cách thức phòng thủ, bằng cách “ngấu nghiến” tạo thành một mạng lưới quan hệ giới tính rộng nhằm tránh cho bạn dạng thân bọn họ khỏi nguy hại bị một-mình, đương đầu với bao gồm mình. Maitland thủ thỉ:

“Bất kể các bạn có bao nhiêu bạn trên Facebook, từng nào contacts, bao nhiêu mối quan hệ hay sự dự trữ về tài chính, những số lượng đó không thể đảm bảo sẽ bảo đảm an toàn bạn.”

*
One of Antoine de Saint-Exupéry’s original watercolors for The Little Prince.

Mâu thuẫn văn hóa của thời đại họ còn được mô tả ở sự ưu tiên “mãn tính” đối với những cá tính mang xu thế “hướng ngoại” (extrovert – dễ gần, hâm mộ những máy ở ngoài phiên bản thân như môi trường vật chật, buôn bản hội), bất chấp những dẫn chứng trong thực tiễn về sức mạnh của “nội tâm” (introvert – nhút nhát, hướng nội) đang càng ngày càng tăng. Maitland viết:

“Cùng lúc đã theo xua đuổi “lý tưởng phía ngoại” này, làng hội cũng không bao giờ quên phát ra một tín hiệu trọn vẹn trái ngược. So với những đặc điểm của tính bí quyết hướng ngoại thì hầu hết họ lại vẫn mê say được xem như là người nhạy bén cảm, cao cả, sâu sắc, cuộc sống tinh thần đa dạng mẫu mã và biết lắng nghe hơn – những bộc lộ của con bạn “nội tâm”. Tôi thiết nghĩ chúng ta vẫn ngưỡng mộ cuộc sống thường ngày của một học đưa hơn là 1 trong những người buôn bán; của một đạo diễn hơn người màn biểu diễn (đó là lý do vì sao các ngôi sao sáng nhạc Pop liên tiếp stress khi họ đề nghị tự sáng sủa tác); một nghệ sỹ bằng tay hơn một chính trị gia; một bên thám hiểm đối chọi thân hơn một tín đồ đi du ngoạn theo tour…Nhưng những biểu hiện rối bời thiếu hụt kiểm định về sự việc cô-đơn mà xã hội gởi tới họ càng có tác dụng mớ bòng bong thêm rối hơn; với sự rối-loạn, nhầm-lẫn càng tiếp thêm sức mạnh cho nỗi sợ-hãi.”

Hai trong những các “dụng cụ” của Maitland nhằm mục tiêu giúp ta vượt qua các cái nhìn tiêu cực về việc cô-đơn và cải cách và phát triển tính lành mạnh và tích cực của việc sống đơn-thân và thực sự tận hưởng nó, sẽ là khám phá kĩ năng mơ mộng (reverie – tinh thần lạc vào cố gắng giới lưu ý đến của phiên bản thân một bí quyết khoan khoái, daydream), và rèn luyện đối diện với việc sợ-hãi. Bà cũng liệt ra 5 khuôn khổ “phần thưởng” từ những việc “học-lại” (unlearn) rất nhiều nỗi sợ-hãi vốn được gieo mầm từ văn hóa của bọn họ về sự cô-đơn cùng học cách tại 1 mình:

1.Hệ ý thức thâm thúy hơn về phiên bản thân2. Sự hòa hợp thâm thúy hơn với thiên nhiên3. Mọt quan hệ thâm thúy hơn với đa số điều thiêng liêng4. Liên hệ sự sáng sủa tạo5. Cảm hứng của sự từ bỏ do

Bên cạnh cuốn sách này của Maitland, dự án công trình The School of Life (Trường Đời) còn bao hàm những cuốn sách không hề kém phần xuất sắc đẹp khác, bao gồm cuốn How to lớn Stay Sane (Làm vậy Nào Để không Phát Điên) của Philippa Perry, cuốn How to Worry Less About Money (Làm cầm Nào Để Ngừng lo ngại Về Tiền) của John Armstrong, cuốn How to Think More About Sex (Làm cầm Nào Để Nghĩ nhiều hơn thế Về Sex) của Alain de Botton với cuốn How to lớn Find Fulfilling Work (Làm thế Nào Để vừa lòng Với Công Việc) của Roman Krznaric.